Về Tôi

Bác sĩ Phùng Tiến Hiệu tại phòng khám Tai Mũi Họng Long Biên

Tôi sinh năm 1982 ở Ninh Bình. Từ nhỏ tôi đã có một mong muốn rất giản dị: nhìn một người đang khó chịu trở nên dễ chịu hơn. Một đứa trẻ hết sốt. Một người già ngủ được. Với tôi, đó không phải nghề. Đó là điều khiến tôi thấy mình sống đúng.

Mong muốn ấy dẫn tôi vào trường y. Học xong đa khoa, tôi không phân vân lâu. Tôi chọn học cao học Tai Mũi Họng tại Đại học Y Hà Nội — và đi đến cùng. Vì đây là chuyên khoa của những thứ tưởng hiển nhiên: nghe, thở, nuốt, nói. Ta chỉ thấy chúng quý khi mất đi.

Ra trường, tôi về Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, gắn bó gần mười năm. Đây là chương đời tôi biết ơn nhất. Tôi đứng cạnh những người thầy giỏi, cầm dao mổ, chịu trách nhiệm với từng quyết định. Môi trường quân đội rèn cho tôi kỷ luật. Bệnh nhân dạy tôi giữ bình tĩnh và tử tế giữa lúc căng thẳng nhất.

Nhưng bên trong tôi có một câu hỏi cứ trở lại. Trong một hệ thống lớn, tôi là một bánh răng tốt — nhưng chỉ là một bánh răng. Tôi khám vài phút rồi người bệnh đi, và tôi hiếm khi biết chuyện gì xảy ra sau đó. Tôi thấy những người quay lại lần thứ ba, thứ tư cho cùng một bệnh, vì chưa ai đi cùng họ đủ lâu để tìm đúng gốc.

Kẻ cản đường tôi không phải ai cả. Không phải bệnh viện, không phải đồng nghiệp — những người tôi mãi trân trọng. Kẻ cản đường là sự an toàn. Là cái ghế êm khiến người ta ngại đứng dậy.

Rồi tôi quyết định. Dứt khoát. Tôi rời 108 — không phải quay lưng với quá khứ, mà mang tất cả những gì nó cho tôi bước sang một chương lớn hơn: tập trung phát triển bản thân và tự tay xây doanh nghiệp của mình.

Hôm nay tôi là Giám đốc Công ty TNHH Ngọc Quang, vận hành Phòng khám chuyên khoa Tai Mũi Họng Bác sĩ Hiệu Long Biên — thương hiệu đã có mặt 15 năm. Mười lăm năm đủ dài để chứng minh một điều: chúng tôi ở lại.

Cách tôi làm không hoa mỹ. Trước khi kê gì, tôi nội soi để nhìn tận nơi, thay vì đoán. Tôi giải thích bằng ngôn ngữ đời thường, vì người bệnh đến để hiểu mình bị gì và nên làm gì tiếp. Kim chỉ nam của tôi gói trong ba nhịp: tìm đúng nguyên nhân — điều trị dứt điểm — đồng hành lâu dài.

Mỗi tuần tôi gặp ba nhóm người tôi dành nhiều tâm huyết nhất: các bạn nhỏ 1–3 tuổi hay ốm vặt, viêm hô hấp; các bạn trẻ 20–40 tuổi viêm tai ngoài, ngứa tai kéo dài; và các cô các bác lớn tuổi nghe kém, ù tai — những người đang lặng lẽ mất kết nối với con cháu.

Tôi không sống chỉ để kiếm tiền hay được công nhận. Tôi muốn chữa lành, xây một đội ngũ giúp được nhiều người hơn, và để lại điều gì đó có ý nghĩa. Nhưng tôi cũng là một người chồng, một người cha của hai con. Thành công mà đánh mất gia đình thì không phải cuộc sống tôi muốn. Tôi tin một câu và sống với nó: một người chữa lành thật sự phải tự chữa lành mình trước.

Nếu một ngày bạn hoặc người thân cần một bác sĩ Tai Mũi Họng, hãy nhớ: ở Long Biên có một người đã dành cả sự nghiệp để làm đúng ba việc — tìm đúng nguyên nhân, điều trị dứt điểm, đồng hành lâu dài. Và khi có dấu hiệu bất thường kéo dài, đừng ngại đi khám sớm. Bạn xứng đáng được sống khỏe.

Đó là tôi.

— Bác sĩ Phùng Tiến Hiệu